Em hãy về thôi

Em hãy về thôi…

Giông gió cũng qua rồi
Lá thư ấy vẫn còn trong tủ nhỏ
Chiếc ly vỡ rồi vết hàn nào cũng khó
Nhưng kể đến tận cùng vẫn còn đó những yêu thương Ai bảo chúng ta không thể nhún nhường
Không yêu nhau bình thường như bao người dưng khác
Trong cuộc đời đâu thể cứ mãi cười và hát
Có đôi lúc mệt lòng biếng nhác dỗ dành nhau.
Em cứ tựa vào anh đừng nhìn lại phía sau
Bởi gập ghềnh khiến em lo lắng
Bởi lòng người đổi thay như bốn mùa mưa nắng
Có lúc bản thân anh lơ đễnh rẽ sai đường Hãy cứ vì anh cô bé dễ thương
Một lần nữa cho anh về nơi ấy
Chúng ta sẽ cùng nhau dạo trên con đường ngập tràn màu hoa giấy
Cho ánh mắt em vui màu nắng của xuân mùa Có lẽ em vẫn chưa quên một góc mảnh trăng vừa
Nơi nụ hôn đầu anh thõng thừa cất giấu
Tính anh xưa nay làm cái gì cũng ẩu
Em biết mà
Em nhớ phải thứ tha

Chớm lạnh đầu mùa có lẽ đã đi qua…